Bố Trang cất tiếng, phá tan bầu không khí yên ắng và tâm tư đang chồng chất những lo âu của cô con gái: “Bố nghĩ người đàn ông can đảm nhất khi dám đối diện với chính mình, dám thừa nhận lỗi lầm và sửa sai"...
Cần gấp một tấm chồng - Phần 4: Sự thật Cần gấp một tấm chồng - Phần 3: Sự trở về không mong muốn Cần gấp một tấm chồng - Phần 2: Nghèo mà có lòng Cần gấp một tấm chồng - Phần 1: Thanh xuân chẳng còn mấy khắc Một người đàn ông không lo được vật chất, không lo được cả tinh thần, vậy yêu để làm gì? Chuyện thực sự đằng sau đám cưới của cặp đôi đũa lệch đang xôn xao MXH 1 xinh như hoa 1 nghèo và xấu không bút nào tả nổi
Một mùa thu nữa lại sang, đã lâu lắm rồi Trang mới có cơ hội dạo bước trong cái tiết thu mơn man gió nhẹ. Một vài chiếc lá rụng vội vàng vương bước chân người qua. Cô chợt nghĩ, đời người con gái chẳng khác nào chiếc lá kia, lúc xanh tốt mơn mởn rồi lại già cỗi úa vàng. Trang chọn cho mình một góc phố để tìm về nỗi cô đơn. Cô không còn buồn, không còn đau đáu với những nhớ thương bởi đã qua rồi cái thời si mê cuồng dại.
 
Đã một tuần nay Trang không gặp Sơn, cô không biết phải đối diện với anh thế nào, hỏi rõ sự thật, trách móc hay giằng xé kẻ lừa dối tốt bụng bao lâu nay. Sơn cũng không hỏi lý do, anh hời hợt với vài tin nhắn hỏi han mỗi ngày, có lẽ mối quan hệ của họ còn nhạt hơn cả một chữ “bạn”.
 
Trang quyết định nghỉ vài ngày để về với bình yên nơi gia đình, cũng đã lâu cô không về thăm nhà. Mỏi mệt như được tan biến khi cô được sà vào lòng mẹ, được ăn cơm mẹ nấu, được nghe bố mắng yêu, được chơi đùa cùng các cháu. Vậy đấy, đôi khi người ta cứ mải miết lao đầu vào kiếm tiền rồi đến lúc mệt nhoài, ngoảnh lại chỉ được nhìn mọi thứ qua gương chiếu hậu, nhạt nhòa và vội vã.
 
Ảnh minh họa
 
Nhấp chén trà nóng, bố Trang nhẹ nhàng hỏi con gái: “Con với Sơn sao rồi?”. Trang khẽ thở dài, mỉm cười đáp lại: “Bọn con chắc không thành rồi bố ạ”. Ông từ tốn tra thêm nước vào ấm trà hỏi tiếp: “Sao vậy? Con không còn yêu nó nữa à?”. Trang vẫn giữ tâm thế bình thản, cô lắc đầu: “Chắc do chúng con có duyên mà vô phận”.
 
Người đàn ông đầu đã ngả màu bạc lại thở dài rồi nhìn con gái: “Con đã biết chuyện quá khứ của Sơn chưa?”. Trang giật mình bất giác quay sang: “Sao bố lại hỏi thế? Có chuyện gì ạ?”.
 
Ông ngập ngừng, mắt nhìn ra khoảng vườn trước mặt, giọng trầm tư: “Lần trước về Sơn nó có tâm sự với bố. Thời trẻ vì yêu đương bồng bột và suy nghĩ thiếu chín chắn Sơn đã lấy vợ sớm nhưng cuộc hôn nhân ấy cũng chỉ kéo dài 2 năm. Vợ Sơn mất trong một tai nạn, đau lòng hơn con bé đang mang thai đứa con đầu. Điều làm Sơn dằn vặt nhất là khi vợ còn sống đã không yêu thương, chăm lo gia đình, chỉ mải chơi bời, cờ bạc, gái gú, thậm chí về nhà đánh đập vợ. Sơn cho rằng chính nó là người gián tiếp gây ra cái chết của vợ con. Chính vì thế nó chọn học nấu ăn để làm lại cuộc đời. Sơn nói với bố, nó muốn tự tay làm những việc mà trước đây nó coi thường đó là việc của đàn bà. Sơn muốn học cách chăm sóc những người thân yêu từ những điều nhỏ nhặt nhất”.
 
Trang quay mặt vào trong, lau vội giọt nước mắt. Liệu ai có thể tin tưởng mà giao phó cuộc đời con gái mình cho một kẻ đã từng có một đời vợ, lại đối xử tệ bạc với vợ cũ như Sơn. Vậy mà trong giọng nói của bố Trang, sự đồng cảm hằn lên ánh mắt. Có lẽ nhân cách con người Sơn hiện tại đã chiến thắng tất cả.
 
Ảnh minh họa
 
Bố Trang cất tiếng, phá tan bầu không khí yên ắng và tâm tư đang chồng chất những lo âu của cô con gái: “Bố nghĩ người đàn ông can đảm nhất khi dám đối diện với chính mình, dám thừa nhận lỗi lầm và sửa sai. Con ạ, nắng của ngày hôm qua không hong khô được quần áo ngày hôm nay, hãy sống vì thực tại và tương lai tươi đẹp phía trước. Bố chấp nhận Sơn là con rể bố”.
 
Cuộc nói chuyện với bố làm Trang thấy nhẹ nhõm phần nào. Cho dù tình cảm hai người họ có đi đến đâu thì Trang sẽ vẫn yêu quý và tôn trọng Sơn.
 
Trang trở về thành phố trong một chiều mưa phùn, buồn đến nao lòng. Nỗi nhớ bao trùm tâm trí cô, giăng mắc và dày đặc như cơn mưa chiều nay vậy. Tối nay, Trang sẽ hẹn gặp Sơn để nói chuyện, cô không muốn sự lặng im sẽ giết mòn con tim.
 
Khi nỗi háo hức được gặp người yêu đang dâng trào thì bức thư Sơn để lại khiến mọi thứ xung quanh Trang đều tan biến. Ngay tại thời điểm này, cô lại thất bại, thất bại một lần nữa trong canh bạc tình yêu.